
BRICS CBDC và cái bẫy của sự kết nối: Khi triết lý phi tập trung đối mặt với chủ quyền quốc gia
Đỗ Tuệ
Khi Thống đốc Ngân hàng Dự trữ Ấn Độ (RBI) Sanjay Malhotra tuyên bố rằng việc kết nối giữa CBDC của BRICS và các hệ thống thanh toán nhanh (FPS) đang trong giai đoạn thảo luận, tôi không thể không nhìn lại hành trình 5 năm qua của mình trong không gian này. Từ những buổi gặp mặt Ethereum Manila năm 2017 với 20-30 người, đến mùa hè DeFi 2020 khi triết lý gặp gỡ thanh khoản, và giờ đây là những cuộc đàm phán liên chính phủ về tương lai của tiền tệ. Có một điều không thay đổi: công nghệ luôn là chất xúc tác, nhưng cộng đồng – và trong trường hợp này là các quốc gia – mới là ngọn lửa thực sự.
Bối cảnh của tuyên bố này không đơn giản. BRICS, một khối kinh tế bao gồm Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc, Nam Phi và các thành viên mới mở rộng, đang tìm cách giảm sự phụ thuộc vào hệ thống tài chính do phương Tây thống trị. Việc kết nối CBDC và FPS – như UPI của Ấn Độ, Pix của Brazil, e-CNY của Trung Quốc – là một bước đi chiến lược nhằm tạo ra một hệ thống thanh toán xuyên biên giới thay thế SWIFT. Nhưng đây không phải là một câu chuyện công nghệ thuần túy. Đó là một bài toán về lòng tin, chủ quyền và sự cân bằng giữa hiệu quả và tự do.
Từ góc nhìn kỹ thuật, có ba lộ trình khả thi. Đầu tiên là kết nối trực tiếp các FPS hiện có thông qua các thỏa thuận song phương, giống như cách Ấn Độ đã kết nối UPI với Singapore. Đây là con đường nhanh nhất, nhưng không giải quyết được vấn đề thanh khoản đa tệ và tỷ giá hối đoái. Thứ hai là mở rộng mBridge – dự án do Ngân hàng Thanh toán Quốc tế (BIS) và các ngân hàng trung ương Trung Quốc, Hồng Kông, Thái Lan, UAE dẫn đầu – để bao gồm các thành viên BRICS. mBridge đã chứng minh tính khả thi của việc chuyển tiền xuyên biên giới bằng CBDC trên một nền tảng DLT chung, nhưng vẫn còn ở giai đoạn thử nghiệm. Thứ ba là xây dựng một hệ thống độc lập hoàn toàn mới, nhưng điều này đòi hỏi sự đồng thuận chính trị và kỹ thuật sâu rộng mà tôi nghi ngờ liệu có thể đạt được trong vòng 5 năm tới.
Dựa trên kinh nghiệm audit của tôi với các giao thức DeFi và cầu nối cross-chain, tôi thấy một sự tương đồng thú vị. Các cầu nối crypto như Wormhole, Multichain thường xuyên gặp sự cố bảo mật vì chúng phải xử lý các giả định tin cậy phức tạp giữa các chuỗi không đồng nhất. CBDC interlinking cũng vậy: nó đòi hỏi các ngân hàng trung ương phải thống nhất về tiêu chuẩn dữ liệu, quy tắc thanh toán, và trên hết là cơ chế giải quyết tranh chấp. Không giống như các giao thức phi tập trung nơi hợp đồng thông minh thực thi một cách vô cảm, ở đây con người và chính trị can thiệp vào mọi ngõ ngách. Rủi ro an ninh mạng cũng là một vấn đề lớn: một lỗ hổng trong hệ thống thanh toán quốc gia có thể gây ra hiệu ứng domino trên toàn khối.
Một điểm mù mà nhiều người bỏ qua là tác động đến stablecoin. Tôi đã từng từ chối đầu tư vào các dự án stablecoin chỉ vì lợi nhuận, như sUSDe, vì tôi thấy rõ rủi ro không khớp kỳ hạn và sự mong manh trong cấu trúc của chúng. Khi BRICS thành công trong việc xây dựng một hệ thống thanh toán CBDC xuyên biên giới, các stablecoin như USDT và USDC sẽ đối mặt với áp lực cạnh tranh trực tiếp từ các kênh thanh toán chính phủ có chi phí thấp và đáng tin cậy hơn. Tuy nhiên, tôi không nghĩ điều này sẽ giết chết stablecoin. Ngược lại, nó có thể thúc đẩy sự phát triển của các stablecoin thực sự phi tập trung và minh bạch, những đồng tiền không bị kiểm soát bởi bất kỳ chính phủ nào.
Góc nhìn phản trực giác mà tôi muốn đưa ra là: CBDC interlinking không phải là mối đe dọa đối với crypto, mà là một bài kiểm tra cho triết lý phi tập trung. Nếu các ngân hàng trung ương có thể làm cho thanh toán xuyên biên giới nhanh hơn, rẻ hơn và minh bạch hơn, thì cộng đồng crypto sẽ phải chứng minh rằng các giải pháp của họ vượt trội hơn về mặt tự do và quyền riêng tư. Điều này buộc chúng ta phải tập trung vào những gì thực sự quan trọng: không phải là tốc độ giao dịch, mà là khả năng chống kiểm duyệt và quyền tự chủ tài chính. Tôi nhớ lại năm 2022, khi thị trường sụp đổ và tôi mất 3 tháng sống khép kín, tôi đã đọc lại các bài viết của Vitalik Buterin về tiền tệ như một công cụ xã hội. Điều đó nhắc nhở tôi rằng công nghệ chỉ có ý nghĩa khi nó phục vụ con người, không phải các quốc gia hay tập đoàn.
Cuối cùng, tôi muốn kết thúc bằng một suy nghĩ tiến bộ. BRICS CBDC interlinking có thể là một bước tiến lớn cho thương mại toàn cầu, nhưng nó cũng đặt ra câu hỏi: liệu chúng ta có đang xây dựng một hệ thống tài chính mới chỉ để thay thế sự kiểm soát của phương Tây bằng sự kiểm soát của các cường quốc khác? Công nghệ là chất xúc tác, cộng đồng là ngọn lửa. Nhưng ngọn lửa đó phải được thắp lên từ ý chí tự do của mỗi cá nhân, chứ không phải từ sắc lệnh của các ngân hàng trung ương. Đây là lúc để chúng ta – những người tin vào phi tập trung – không chỉ quan sát, mà còn tham gia vào cuộc đối thoại này, để đảm bảo rằng tương lai của tiền tệ vẫn giữ được linh hồn của nó.